Cần một sân khấu cho nghệ thuật Graffiti

Cần một sân khấu cho nghệ thuật Graffiti

Tháng Bảy 19, 2018 Off By factsprinter

Du nhập vào Việt Nam những năm đầu thế kỉ 21, Hiphop đã trở thành một nét văn hóa độc đáo của giới trẻ. Nhắc đến hiphop, ngoài những điệu nhảy cuốn hút, sôi động, không thể không nói đến Graffiti – một thứ “gia vị” giúp hiphop trở nên hoàn hảo hơn.

Nghệ thuật của sự nổi loạn

Graffiti hiểu đơn giản là những bức tranh được vẽ trên các bức tường, trên đường phố…, thường bằng sơn xịt. Bộ môn nghệ thuật này cũng bắt nguồn từ thành phố New York – cái nôi của hiphop. Ban đầu, đó chỉ là những bức vẽ tên mình của các thanh niên tại nơi công cộng như bốt điện thoại, trạm tàu điện ngầm. Nổi bật có một người tên là Taki, ông làm rất nhiều việc khác nhau và thường di chuyển bằng tàu điện ngầm, nên các bức vẽ của ông xuất hiện ở rất nhiều nơi và được nhiều người biết đến. Giới trẻ dần yêu thích và học làm theo ông. Văn hóa Graffiti được lan rộng từ đó.

Kết quả hình ảnh cho Graffiti – bộ môn nghệ thuật của sự nổi loạn

Graffiti – bộ môn nghệ thuật của sự nổi loạn

Khi đến Việt Nam những năm 2000, Graffiti được giới trẻ Việt vô cùng đón nhận. Chỉ với vài bình sơn xịt, khẩu trang, bút chì, thước… là đã có thể vẽ được một tác phẩm Graffiti rồi. Một bức Graffiti đẹp không phải ai cũng vẽ được, mà cần phải có con mắt nghệ thuật cộng với sự khéo léo, cùng sự ngẫu hứng của tác giả. Thế nhưng, những bức vẽ lại xuất hiện ở những nơi công cộng mà không được xin phép, nên Graffiti được coi là nghệ thuật “bôi bẩn” hơn là một nét văn hóa giới trẻ. Chuyện những người vẽ Graffiti xong phải “vắt chân lên cổ” chạy là điều bình thường. Hơn nữa, Graffiti còn là công cụ để các bạn trẻ thể hiện cá tính, khẳng định bản thân nên họ vẫn mặc kệ những quy định, địa điểm để tạo nên những bức vẽ “chất”. Điều này lại càng khiến nhiều người phê phán hơn. Tính bất chấp luật lệ, thể hiện bản lĩnh của Graffiti khiến nó còn được gọi là art crimes (nghệ thuật của tội lỗi) và là nghệ thuật của sự nổi loạn.

Cần một sân chơi riêng

Vẫn có nhiều tranh cãi xem liệu Graffiti có phải là nghệ thuật hay không. Vì dù là tranh của Van Gogh đi nữa, khi được vẽ lên tường, lên nơi công cộng thì đều bị coi là phá hoại. Nhưng cũng không thể nhét Graffiti vào một cái khung gỗ rồi trưng bày trong bảo tàng được, vì Graffiti là nghệ thuật đường phố. Nó phải ở ngoài đường phố, ở trên những bức tường thì nó mới là nghệ thuật.

Kết quả hình ảnh cho Bức vẽ Graffiti tại phố Đặng Thai Mai – quận Tây Hồ.

Bức vẽ Graffiti tại phố Đặng Thai Mai – quận Tây Hồ.

Ở Việt Nam, để tránh bị phê phán, những Graffiti-ers phải đến các quán bar, café, tìm những căn nhà bỏ hoang hay các tấm tôn quây công trường xây dựng để thể hiện các tác phẩm. Điều Graffiti đang thiếu là một sân chơi riêng giành cho nó. Thực tế, trên nhiều con đường cổ kính, rêu phong, thoáng đãng thì những bức vẽ “nổi loạn” này lại gây ấn tượng tốt với người dân. Ví dụ như tuyến đường Yên Phụ (Tây Hồ), phố Đặng Thai Mai (Tây Hồ), sau ga Gia Lâm,… Những bức vẽ Graffiti đã trở thành một phần không thể thiếu với những người ở đây.

Loại hình nghệ thuật này cũng đang dần được ứng dụng vào đời sống thực tế. Thay vì các bức hình vô nghĩa, làm bẩn nơi công cộng, các bạn trẻ cũng tìm được các hướng đi mới cho Graffiti. Chúng ta có thể thấy nó đang dần xuất hiện trên các biển hiệu, quán café, quần áo, mũ… Nếu những người chơi Graffiti biết chọn địa điểm thể hiện phù hợp cũng như nội dung hay thì chắc chắn sẽ được đón nhận như những môn nghệ thuật bình thường.

Trên thế giới, nhiều quốc gia đã chấp nhận và ủng hộ Graffiti. Nhưng với Việt Nam, đó còn là một chặng đường tương đối khó khăn, vì ranh giới giữa nghệ thuật và sự phá hoại của Graffiti rất mong manh. Dẫu vậy, giới trẻ Việt cũng sẽ có ngày tìm được chỗ đứng cho “sự nổi loạn” của chính bản thân mình.

Facebook Comments
Rate this post